Những tên tuổi lớn nhất của thảm họa 11/9: họ đang ở đâu?

AP

(ĐTTCO) - Một số, như Osama bin Laden và Mullah Mohammad Omar, đã chết. Còn những người khác thì sao.

Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.

Rudy Giuliani

Thị trưởng của Thành phố New York, ông là một anh hùng của thời điểm đó - cảm thông, quyết tâm, là trọng tâm để vượt qua nỗi đau thương của quốc gia. “Con số thương vong cuối cùng sẽ nhiều hơn bất kỳ ai trong chúng ta có thể gánh chịu,” ông nói vào 11-9. Oprah Winfrey tuyên bố ông là “Thị trưởng Hoa Kỳ”; Tạp chí Time đã tuyên bố ông là “Nhân vật của năm”.

Sau khi đề xuất rằng nhiệm kỳ sắp hết hạn của mình được gia hạn do tình trạng khẩn cấp 11-9 - một ý tưởng đã bị bác bỏ hoàn toàn - ông Giuliani đã trở về cuộc sống riêng. Sau đó ông thành lập một công ty bảo mật có lợi nhuận và chạy chiến dịch để được ứng cử tổng thống của Đảng Cộng hòa vào năm 2008. Những cuộc phiêu lưu của ông với tư cách là người ủng hộ và đại diện cho Tổng thống Donald Trump đã được ghi lại rõ ràng, và dẫn đến việc giấy phép hành nghề của ông bị đình chỉ tại quê nhà.

Bernard Kerik

Ủy viên cảnh sát thành phố New York. Ông không bao giờ rời khỏi ông Giuliani trong những ngày sau 11-9, và đi theo thị trưởng sau khi ông rời nhiệm sở, gia nhập công ty an ninh Giuliani.

Tổng thống George W. Bush bổ nhiệm ông Kerik làm Bộ trưởng Nội vụ lâm thời của Iraq vào năm 2003 trong chiến tranh Iraq, và đề cử ông làm người đứng đầu Bộ An ninh Nội địa Hoa Kỳ vào năm 2004. Ông đã rút lui khỏi sự cân nhắc khi được tiết lộ rằng ông đã thuê lao động không có giấy tờ tùy thân làm vú em và quản gia. Điều đó kéo theo một loạt rắc rối pháp lý, bao gồm cả việc kết án vi phạm đạo đức và gian lận thuế. Ông được Tổng thống Donald Trump ân xá vào năm 2020.

George W. Bush

Tổng thống thứ 43 của Hoa Kỳ, Bush được thông báo về 11-9 trong khi đọc The Pet Goat cho học sinh lớp hai ở Sarasota, Florida. Ông đã nói chuyện với cả nước vào đêm hôm đó và đến thăm vùng đất số 0 ba ngày sau đó, cầm micro để tuyên bố: “Tôi có thể nghe thấy bạn! Phần còn lại của thế giới nghe thấy bạn! Và những người - và những người đã đánh sập những tòa nhà này sẽ sớm nghe thấy tất cả chúng ta”. Sự ủng hộ của ông trong các cuộc thăm dò đạt 85%.

Cuộc chiến chống khủng bố bắt đầu bằng các cuộc chiến ở Iraq và Afghanistan, và ông Bush yêu cầu Taliban “giao nộp những kẻ khủng bố, hoặc chịu chung số phận của chúng”. Ông đã nghỉ hưu từ lâu để vẽ tranh sơn dầu ở Texas khi Lực lượng SEAL của Hải quân tiêu diệt Bin Laden, và khi Tổng thống Joe Biden rút lực lượng Mỹ khỏi Afghanistan. Vào tháng 8, ông nói rằng ông đang theo dõi các diễn biến ở đó “với nỗi buồn sâu sắc”.

Dick Cheney

Phó Tổng thống khi đó đã ẩn náu ở một “địa điểm an toàn, không được tiết lộ”, một boongke bên trong Nhà Trắng, nơi ông đã giúp chỉ đạo các hành động của chính phủ. Ông Cheney trở thành một người ủng hộ quyết liệt phản ứng không kiềm chế trước các cuộc tấn công, sử dụng “bất kỳ phương tiện nào theo ý của chúng ta”.

Ông đã thúc đẩy cuộc chiến năm 2003 ở Iraq. Ông nói, kỹ thuật thẩm vấn được gọi là lướt ván là một cách thích hợp để lấy thông tin từ những kẻ khủng bố - không phải tra tấn, như những người chỉ trích nó từ lâu đã nhấn mạnh.

Sau năm cơn đau tim và một ca cấy ghép tim năm 2012, ông Cheney đã sống để nhìn thấy con gái mình, bà Liz, giành được ghế Quốc hội cũ của mình ở Wyoming và trở thành nhân vật không được ưa chuộng của Đảng Cộng hòa vì những lời chỉ trích của bà đối với cựu TT Donald Trump.

Colin Powell

Từng là người đứng đầu Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, ông Powell đã được nhất trí xác nhận làm ngoại trưởng vào năm 2001. Ông thuyết phục trước Liên hợp quốc về hành động quân sự chống lại Iraq, tuyên bố rằng Saddam Hussein đang chế tạo vũ khí hủy diệt hàng loạt. Chiến tranh bùng nổ, Saddam bị lật đổ và bị giết, Iraq mất ổn định; không có vũ khí nào được tìm thấy.

Ông Powell đã liên tục bảo vệ sự ủng hộ của mình đối với cuộc chiến tranh Iraq. Nhưng ông là đảng viên Cộng hòa mà ông Trump không thể ưa, vì ủng hộ bà Hillary Clinton vào năm 2016 và phát biểu ủng hộ ông Biden tại đại hội đảng Dân chủ năm 2020. Ông rời Đảng Cộng hòa sau cuộc tấn công ngày 6-1 vào Điện Capitol.

Condoleezza Rice

Cố vấn an ninh quốc gia cho ông Bush. Vào mùa hè năm 2001, bà gặp Giám đốc CIA George Tenet theo yêu cầu của ông để thảo luận về mối đe dọa của các cuộc tấn công của al-Qaeda vào các mục tiêu của Mỹ. CIA báo cáo rằng “Sẽ có những cuộc tấn công khủng bố đáng kể chống lại Mỹ trong những tuần hoặc tháng tới”. Nhưng bà Rice sau đó nói nói rằng thông tin đã cũ.

Bà Rice kế nhiệm ông Powell làm Ngoại trưởng và sau đó đã trở lại Đại học Stanford với tư cách hiệu trưởng, sau đó là một giảng viên. Năm 2012, bà cũng trở thành một trong hai người phụ nữ đầu tiên được phép tham gia Câu lạc bộ Golf Quốc gia Augusta.

John Ashcroft

Tổng chưởng lý trong nhiệm kỳ đầu tiên của ông Bush. Sau 11-9, ông là người ủng hộ chính của chính quyền đối với Đạo luật PATRIOT của Mỹ, đạo luật này đã trao cho chính phủ quyền lực rộng rãi để điều tra và truy tố những người bị nghi ngờ là khủng bố.

Nhưng vào năm 2004, khi đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt với bệnh viêm tụy cấp do sỏi mật, ông đã từ chối lời đề nghị của chính quyền về việc vượt qua một Bộ Tư pháp phát hiện rằng chương trình tình báo trong nước của ông Bush là bất hợp pháp.

Sau khi rời nhiệm sở năm 2005, ông Ashcroft trở thành nhà vận động hành lang và nhà tư vấn. Sự xuất hiện của ông với tư cách là một ca sĩ nhạc phúc âm (và nhạc sĩ - giai điệu Let the Eagle Soar của ông được biểu diễn tại lễ nhậm chức lần thứ hai của ông Bush) đã kết thúc.

John Yoo

Là Phó tổng chưởng lý tại Văn phòng Tư vấn Pháp lý của Bộ Tư pháp, ông Yoo đã cung cấp nhiều cơ sở pháp lý cho Cuộc chiến chống khủng bố. Ông lập luận rằng “những chiến binh của kẻ thù” bị bắt ở Afghanistan không cần phải được trao cho tình trạng tù binh chiến tranh; rằng tổng thống có thể cho phép công dân Mỹ nghe trộm không cần lệnh tòa trên đất Mỹ; rằng việc sử dụng “kỹ thuật thẩm vấn nâng cao” như lướt ván nằm trong quyền lực của tổng thống trong thời chiến.

Ông Yoo là giáo sư tại Đại học California, Berkeley, Trường Luật. Ông vẫn là một người ủng hộ mạnh mẽ các đặc quyền của tổng thống; năm 2020, cuốn sách “Defender in Chief: Donald Trump’s Fight for Presidential Power” của ông lập luận rằng tầm nhìn của Trump về nhiệm kỳ tổng thống phù hợp với tầm nhìn của Washington, Jefferson, Madison và Hamilton.

Khalid Sheikh Mohammed

Tuyên truyền viên hàng đầu của al-Qaeda, được Ủy ban 11/9 gọi là “kiến trúc sư chính của vụ tấn công 11/9”. Ông bị CIA và cảnh sát bí mật của Pakistan bắt vào năm 2003, sau đó được đưa đến các nhà tù của CIA ở Ba Lan và Afghanistan và cuối cùng là Guantanamo.

Dưới sự cưỡng bức - một số người gọi đó là tra tấn - ông thú nhận đã tham gia vào hầu hết mọi hoạt động lớn của al-Qaeda, bao gồm vụ đánh bom năm 1993 vào Trung tâm Thương mại Thế giới, vụ giết hại nhà báo Daniel Pearl, các cuộc tấn công năm 2001 và những vụ khác.

Ngày xét xử của ông đã bị hoãn lại nhiều lần. Ông vẫn ở Guantanamo, vô thời hạn.

Hamid Karzai

Nhà lãnh đạo lâm thời và sau đó được bầu làm Tổng thống Afghanistan sau 11-9, ông đã quản lý hành động cân bằng tinh tế là duy trì các điều khoản thân thiện với Mỹ và phương Tây trong khi thống nhất nhiều phe phái của đất nước mình - ít nhất là trong một thời gian.

Nhiều lần, ông gọi Taliban là “những người anh em”, và những năm sau đó của nhiệm kỳ tổng thống của ông được đánh dấu bằng sự xích mích với Mỹ.

Ông Karzai đã sống sót sau nhiều lần bị ám sát, nhưng khi nhiệm kỳ thứ hai của ông hết hạn vào năm 2014, việc trao quyền cho người kế nhiệm, Ashraf Ghani, đã diễn ra yên bình. Ông Ghani lãnh đạo đất nước trong gần bảy năm, cho đến khi ông chạy trốn khi đối mặt với sự trở lại đầy chiến thắng của Taliban.

Howard Lutnick

Chủ tịch của công ty kinh doanh chứng khoán Cantor Fitzgerald lẽ ra đã ở văn phòng của công ty ở đầu Trung tâm Thương mại Một Thế giới, nhưng ông đã đưa con trai Kyle của mình đến trường mẫu giáo vào ngày đầu tiên.

Tổng cộng 658 nhân viên của công ty - 2/3 lực lượng lao động công ty ở Thành phố New York, bao gồm cả Gary - anh trai của Lutnick – đã thiệt mạng. Trong vòng ba ngày, Lutnick đã thành lập Quỹ cứu trợ Cantor-Fitzgerald cho các nạn nhân của công ty mình.

Quỹ đã giải ngân hơn 1/4 tỷ USD, bao gồm cả tiền cho các nạn nhân khác của khủng bố và thảm họa. Hai mươi năm sau, Lutnick vẫn là chủ tịch của công ty.

Lisa Beamer

Sau 11-9, Lisa Beamer trở thành gương mặt đại diện cho những người thương tiếc trong ngày và là lời nhắc nhở về chủ nghĩa anh hùng.

Chồng cô, Todd, một cựu vận động viên bóng chày và bóng rổ của trường đại học, được cho là đã dẫn đầu các hành khách khác trong một cuộc tấn công nhằm vào những kẻ không tặc trên chuyến bay 93 của United Airlines đã hạ máy bay trước khi nó có thể rơi ở Washington. Lời khuyến khích của anh “Hãy phản kháng!” đã trở thành một tiếng kêu tập hợp. Người vợ góa của anh đã xuất hiện trước công chúng 200 lần trong sáu tháng sau vụ tấn công.

Lisa Beamer đồng sáng tác một cuốn sách, “Let’s Roll! Những Người Bình Thường, Lòng Dũng Cảm Phi Thường” và đã tạo dựng được nền tảng trong trí nhớ của chồng cô. Các khoản đóng góp giảm dần và cô Beamer rút lui khỏi chế độ xem công khai. Cặp đôi có ba người con và tất cả đều theo học tại trường Cao đẳng Wheaton, nơi cha mẹ họ gặp nhau. Tất cả đều là vận động viên, giống như cha của họ: Dave, 3 tuổi khi cha anh qua đời, là một tiền vệ bóng đá; Drew, 1 tuổi, chơi bóng đá, cũng như Morgan, được sinh ra 4 tháng sau vụ tấn công. Morgan là tên đệm của cha cô.

Nhã Trúc

Các tin, bài viết khác

Đọc nhiều nhất

Ảnh minh họa.

Facebook Papers: Cuộc khủng hoảng lớn nhất trong lịch sử 17 năm của công ty

(ĐTTCO) - Facebook đã phải đối mặt với những người tố cáo, cơn bão PR và các cuộc truy vấn của Quốc hội trong những năm gần đây. Nhưng bây giờ nó phải đối mặt với sự kết hợp của cả ba cùng một lúc trong một cuộc khủng hoảng trên diện rộng và có thể khốc liệt nhất trong lịch sử 17 năm tồn tại của công ty.

Nhân vật

Nhận diện các chủ nhân giải Nobel năm 2021

(ĐTTCO)-Trải qua 120 năm, giải Nobel đã vinh danh những người có thành tựu nổi bật trên khắp thế giới. Dưới đây là các chủ nhân giải Nobel 2021 trên 6 lĩnh vực y học, vật lý, hóa học, văn học, hòa bình và kinh tế.